Vợ Trước Muốn Ly Hôn – Mộ Đồng Tiểu Thi

Chương 110: PN 18+ (Thuần Chay)



  

Ba năm sau khi Phong Nguyệt và Nghiêm Lâm tái hôn, danh tiếng thê quản nghiêm (sợ vợ) của Nghiêm tổng tập đoàn Nghiêm thị đã vang xa tới mức còn lấn lướt cả danh khí của tập đoàn.

Nghiêm Lâm vì quá xót xa cho những tổn thương của Phong Nguyệt trong quá khứ, nên trong cuộc sống thường ngày, có thể nói là cô đã cưng chiều vợ đến tận trời xanh. Thế nhưng tình yêu luôn phải đến từ hai phía, ngay từ khoảnh khắc quyết định bắt đầu lại với Nghiêm Lâm, Phong Nguyệt cũng đã chuẩn bị tâm thế được ăn cả ngã về không.

Thật may mắn, cả hai đều không phụ lòng đối phương. Trong giới phú nhị đại tại Yến Kinh, ai ai cũng phải trầm trồ khen ngợi hai người là một cặp thần tiên quyến lữ.

Tuy nhiên, đã là thần tiên quyến lữ thì cũng có lúc xảy ra chút va chạm nhỏ.

Lúc này, Phong Nguyệt đang ngồi lọt thỏm trong chiếc sofa lớn mềm mại giữa thư phòng. Nàng ôm khư khư cái điện thoại, chẳng biết đang nhắn tin với ai mà ngón tay gõ chữ bay nhanh như lướt phím.

Phong Nguyệt: 【 Chuyện là như thế đó, giờ mình phải xin lỗi chị ấy sao đây? TAT 】

Chu Quỳnh Quỳnh: 【 Theo như cậu nói thì cậu cũng là vô ý quên mất, không phải cố tình lừa chị ấy không đi kiểm tra sức khỏe. Nghiêm Lâm tuy có giận nhưng cũng không hề quát mắng hay chiến tranh lạnh với cậu, chỉ là mấy ngày nay ít nói hơn hẳn thôi đúng không? 】

Phong Nguyệt: 【 Ừm... Với lại mấy đêm trước, mình thức dậy đi vệ sinh, phát hiện chị ấy đêm hôm khuya khoắt vẫn ngồi trong thư phòng xem báo cáo kiểm tra của mình mà không ngủ... 】

Chu Quỳnh Quỳnh: 【 Ôi, mình nói thật nhé, Nghiêm Lâm căn bản không phải giận cậu đâu, mà là đang tự giận chính mình đấy. Chị ấy cảm thấy bản thân không chăm sóc tốt cho cậu, quên đốc thúc cậu đi bệnh viện. 】

Phong Nguyệt nhíu mày, lòng đầy áy náy: 【 Sao có thể trách chị ấy được chứ, là tại mình cứ nhất quyết đòi đi công tác cùng chị ấy mà. Trước khi đi chị ấy đã hỏi mình khám chưa, mình lại nói dối vì không muốn chị ấy lo lắng. Định bụng xuống máy bay sẽ đi khám ngay, kết quả là... mải chơi quá nên quên béng mất. 】

Chu Quỳnh Quỳnh: 【 Thôi được rồi, hay là cậu dỗ dành chị ấy một chút đi, mua món quà nhỏ nào đó cho chị ấy vui lòng. 】

Phong Nguyệt thấy ý kiến này cũng hay: 【 Cũng được, nhưng mình nên tặng gì bây giờ? 】

Lần này Chu Quỳnh Quỳnh không gõ chữ nữa mà gửi qua một đoạn ghi âm dài 3 giây. Phong Nguyệt thấy lạ, liền bấm vào nghe.

"Hắc hắc, món quà tuyệt vời nhất tất nhiên là chính cậu rồi!" Tiếng cười của Chu Quỳnh Quỳnh đầy vẻ trêu chọc, vế sau thậm chí còn hạ thấp giọng, đầy ẩn ý và mập mờ.

Gương mặt Phong Nguyệt đỏ bừng, nàng vội vàng ném điện thoại sang một bên không dám nhìn thêm. Nàng xoa xoa gò má nóng hổi, nhưng trong đầu lại vô thức tưởng tượng ra đủ thứ chuyện. Phong Nguyệt vốn không phải người quá trọng dục, nhưng giờ ngẫm lại, từ lúc Nghiêm Lâm biết chuyện nàng quên đi khám đến nay, hai người thực sự chưa từng thân mật lại. Dù mỗi sáng sớm hay tối muộn Nghiêm Lâm vẫn sẽ đặt một nụ hôn lên má nàng, nhưng trong nụ hôn đó phần lớn là sự xót xa và yêu chiều.

Phong Nguyệt khẽ c*n m** d***, sau một hồi đấu tranh tư tưởng quyết liệt, nàng mới cầm điện thoại lên, mở ứng dụng giao hàng siêu tốc trong thành phố.

Sáng hôm sau, Nghiêm Lâm thức dậy đúng giờ như thường lệ. Cô chuẩn bị xong xuôi rồi bước ra khỏi phòng thay đồ, nhìn gương mặt nhỏ nhắn thấp thoáng dưới lớp chăn xám đậm, lòng cô dâng trào cảm giác hạnh phúc đến mức muốn tràn ra ngoài. Cô quỳ một gối xuống cạnh giường, cúi người đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán người thương.

"Bảo bối, chị đi công ty đây."

Phong Nguyệt ngủ đến mơ màng, nàng hé mắt nhìn Nghiêm Lâm, đưa đôi tay ra khỏi chăn nắm chặt lấy ống tay áo của cô: "Nữa..." Nói xong liền nghiêng đầu lộ ra má trái, ý tứ không nói cũng rõ.

Khóe môi Nghiêm Lâm khẽ cong lên, cô đưa tay nâng cằm Phong Nguyệt, chuẩn xác đặt một nụ hôn lên bờ môi đỏ thắm.

Hôn xong, Phong Nguyệt mới tỉnh táo được phân nửa, nàng che miệng lầm bầm trong chăn: "Chị làm gì vậy, em còn chưa đánh răng mà."

"Ngoan nào." Nghiêm Lâm xoa đầu nàng, "Nếu còn mệt thì ngủ thêm chút nữa, nếu không thì dậy xuống ăn sáng, dì hôm nay làm món em thích đấy."

"Vẫn muốn ngủ..."

Nghiêm Lâm vén lọn tóc vương trên má nàng: "Được rồi, vậy chị đi làm đây."

"Vâng, chị đi đường cẩn thận."

"Được." Nói đoạn, Nghiêm Lâm lại hôn lên môi nàng thêm một cái nữa mới chịu rời đi.

Phong Nguyệt nằm trên giường nhắm mắt, mãi cho đến khi nghe tiếng cửa nhà đóng lại, nàng mới bật dậy như lò xo. Nàng vội vàng chạy ra cửa sổ, thấy xe của Nghiêm Lâm đã đi khuất mới lộc cộc chạy sang phòng khách, không biết là đang loay hoay bày biện trò gì.

Khoảng bốn giờ chiều, Mạc Nhất Húc đang làm việc thì nhận được một cuộc điện thoại không ngờ tới, lúc cúp máy nét mặt vô cùng kỳ lạ. Đồng nghiệp ở văn phòng thư ký thấy vậy liền tò mò hỏi: "Trợ lý Mạc, có chuyện gì vậy?"

Mạc Nhất Húc điều chỉnh lại biểu cảm, bình thản đáp: "Không có gì, chỉ là b* ph*n b*n d*** có chút vấn đề nhỏ thôi."

"Thư ký Trần, lát nữa Nghiêm tổng họp thì cô đi theo nhé, tôi có chút việc bận." Nói xong, không đợi đồng nghiệp kịp hỏi thêm, Mạc Nhất Húc đã đứng dậy rời phòng làm việc, đi thẳng về phía thang máy.

Thư ký Trần nhìn bóng lưng vội vã của anh ta, lẩm bẩm: "Rốt cuộc là chuyện gì mà gấp gáp đến thế không biết?"

Mạc Nhất Húc đứng trong thang máy dành riêng cho tổng giám đốc, hồi tưởng lại cuộc điện thoại vừa rồi mà vẫn cảm thấy có chút không thể tin nổi. Phu nhân nếu muốn đến thì nên liên lạc trực tiếp với Nghiêm tổng chứ, sao lại gọi cho anh ta làm gì?

-

Mãi đến 5 giờ chiều, Nghiêm Lâm mới họp xong cuộc họp cuối cùng. Thư ký Trần đi phía sau báo cáo công tác, nhưng năng lực của cô quả thực không bằng Mạc Nhất Húc, nên Nghiêm Lâm bảo cô ấy đưa tài liệu cho Mạc Nhất Húc kiểm tra lại một lượt rồi mới nộp cho cô.

Nghiêm Lâm đi thang máy trở lại tầng phòng làm việc của mình, không ngờ Mạc Nhất Húc đã đứng chờ sẵn ngay cửa thang máy. Thư ký Trần biết ý, cho rằng hai người có chuyện công việc cần bàn bạc nên thức thời cáo lui trước.

Nghiêm Lâm nhìn vẻ mặt ngập ngừng của Mạc Nhất Húc, nhướn mày hỏi: "Có chuyện gì vậy? Sao anh lại có vẻ mặt đó?"

"Nghiêm tổng, phu nhân vừa mới đến, còn mang theo quà cho ngài, hiện đang để trong văn phòng."

Nghe vậy, vẻ mặt Nghiêm Lâm lập tức dịu lại: "Em ấy hiện cũng đang ở trong đó sao?"

Sắc mặt Mạc Nhất Húc càng thêm cổ quái: "Vâng."

Nghiêm Lâm gật đầu: "Vậy thông báo cho mọi người tan làm sớm đi, tôi vào văn phòng xem sao."

"Rõ, thưa Nghiêm tổng."

Nghiêm Lâm sải bước đến cửa văn phòng của mình. Vừa đẩy cửa bước vào, nàng đã thấy rèm cửa đều được kéo kín mít, ngay cả một ngọn đèn cũng không bật. Nghiêm Lâm tiến vào, thuận tay đóng cửa rồi bật công tắc đèn tường phía bên cạnh: "A Nguyệt?"

Trong văn phòng, ngoài một chiếc thùng giấy lớn cao nửa người được thắt nơ ruy băng đặt cạnh sofa ra, chẳng thấy bóng dáng ai cả. Nghiêm Lâm cứ ngỡ Phong Nguyệt đợi mệt nên đã vào phòng nghỉ ngủ thiếp đi, liền bước tới đó kiểm tra. Kết quả, phòng nghỉ cũng trống không.

Nghiêm Lâm đứng sững tại chỗ, ánh mắt không tự chủ được mà rơi vào hộp quà khổng lồ kia. Nếu không có ở đây, cũng không ở phòng nghỉ, vậy khả năng duy nhất chính là...

Cô nhẹ nhàng tiến lại gần chiếc thùng giấy. Trong lòng cô đã nảy ra một ý tưởng, nhưng vừa nghĩ đến tính tình dễ thẹn thùng của Phong Nguyệt, cô lập tức phủ nhận khả năng đó.

Không thể nào, A Nguyệt sao có thể vô duyên vô cớ chui vào trong hộp quà này được chứ...

Nghiêm Lâm lặng lẽ lấy điện thoại định gọi cho vợ, nhưng dư quang liếc qua chiếc hộp, cô lại tự chất vấn: Nhỡ đâu? Nhỡ đâu em ấy ở trong đó thật thì sao?

Tim Nghiêm Lâm đập nhanh hơn, cổ họng cảm thấy khô khốc và ngứa ngáy. Cô đưa tay nới lỏng hai chiếc cúc áo sơ mi mới thấy hơi thở thông thuận đôi chút. Nghiêm Lâm hít một hơi thật sâu, vuốt lại mái tóc dài đang xõa trước ngực ra sau, rồi mới khẽ gõ lên chiếc hộp, dịu dàng nói: "A Nguyệt, chị mở ra nhé."

Đợi một lát không thấy phản hồi, Nghiêm Lâm ngồi thụp xuống, gần như thành kính mà tháo chiếc nơ ruy băng màu xanh lam ra, rồi nhấc nắp hộp phía trên cùng.

Vừa nhấc nắp ra, bốn mặt bên vốn được cố định liền bung ra như cánh hoa nở rộ, lộ ra Phong Nguyệt đang ngồi quỳ giữa nh** h**.

Giây phút nhìn thấy Phong Nguyệt, Nghiêm Lâm gần như hít sâu một luồng khí lạnh: "A Nguyệt... em..."

Phong Nguyệt lúc này hơi ngẩng đầu nhìn Nghiêm Lâm. Làn da trắng ngần ở xương quai xanh và cánh tay thon dài dưới lớp trang phục đặc biệt càng thêm nổi bật. Bộ đồ lót ren ôm sát cơ thể phác họa nên những đường cong đẫy đà, cùng một nhúm lông trắng xù xì nơi xương cụt trông như thể mọc ra từ chính cơ thể nàng, đang khẽ rung động theo nhịp run rẩy của chủ nhân.

Thấy Nghiêm Lâm cứ nhìn chằm chằm mình không nói lời nào, Phong Nguyệt vô cùng thẹn thùng và lúng túng, khẽ chỉnh lại chiếc bờm tai thỏ trên đầu. Cả người nàng run lên cầm cập, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ nhìn Nghiêm Lâm đầy vẻ cầu khẩn.

"A Lâm... xin lỗi chị, chuyện trước kia là em sai rồi. Sau này em nhất định sẽ đi khám đúng hạn, chị đừng giận em nữa được không?" Nói đoạn, Phong Nguyệt đưa đôi tay nhỏ bé túm chặt lấy gấu áo sơ mi của Nghiêm Lâm.

Nghiêm Lâm dường như vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc thị giác này. Cho đến khi Phong Nguyệt kéo gấu áo lay lay vài cái, cô mới bừng tỉnh.

"Bảo bối, chị chưa bao giờ giận em cả." Nghiêm Lâm thốt ra câu nói ấy bằng chất giọng khàn đặc. Không màng tới phản ứng của Phong Nguyệt, cô một tay ôm chặt lấy vòng eo thon gọn, nhấc bổng cô vào lòng, rồi xoay người đặt cô ngồi lên bàn làm việc.

Vì ngồi trong hộp khá lâu nên chân Phong Nguyệt đã bị tê. Khi Nghiêm Lâm cử động, cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể khiến nàng không nhịn được mà kêu lên: "A ——"

Nghiêm Lâm đặt vợ ngồi vững trên bàn làm việc, nhìn đôi chân thon dài bị bao phủ trong lớp tất chân đen tuyền, cô thở dài đầy bất lực rồi bắt đầu xoa bóp cho nàng. Sau một lúc, cô khẽ hỏi: "Còn thấy khó chịu không?"

Phong Nguyệt nhìn nàng, ngoan ngoãn lắc đầu.

Bấy giờ Nghiêm Lâm mới ngừng tay, khẽ lùi lại một bước để có thể quan sát kỹ lưỡng bộ dạng của Phong Nguyệt lúc này.

Một nàng thỏ gợi cảm với đôi tai thỏ dài, chiếc đuôi bông xù và đôi tất chân đen đầy khiêu khích.

Ánh mắt cô nhìn chằm chằm không chút kiêng dè, khiến Phong Nguyệt vốn vừa mới hạ hỏa nay lại bị nhìn đến mức mai khai nhị độ, gương mặt đỏ bừng như sắp nhỏ ra máu: "Chị... chị cứ nhìn em mãi làm gì?"

"Nhìn vợ của thị sao mà đáng yêu quá." Nghiêm Lâm dứt lời liền mạnh mẽ tiến lên một bước, tách hai chân Phong Nguyệt ra để ôm sát vào eo mình, rồi cúi đầu ngậm lấy bờ môi đỏ thắm nhỏ nhắn kia.

Nụ hôn này mãnh liệt và chiếm hữu hơn hẳn những nụ hôn chào buổi sáng dịu dàng thường ngày. Một tay Nghiêm Lâm siết chặt eo nàng, tay kia giữ chặt gáy không cho nàng đường lui, trực tiếp tước đoạt toàn bộ hơi thở của Phong Nguyệt với sự xâm lược tuyệt đối.

Trong phút chốc, căn văn phòng rộng lớn chỉ còn lại tiếng hít thở dồn dập, nồng nàn của hai người.

Mãi đến khi Phong Nguyệt thực sự không thở nổi, bắt đầu đấm nhẹ vào vai Nghiêm Lâm, cô mới luyến tiếc buông tay đang giữ sau gáy vợ ra.

Phong Nguyệt tựa như mất hết sức lực, gục đầu lên vai Nghiêm Lâm tham lam hít thở không khí trong lành. Bàn tay Nghiêm Lâm vỗ nhẹ sau lưng nàng, vừa như trấn an vừa như đang lấy lòng.

Sau những giây phút ôn tồn ngắn ngủi, Phong Nguyệt mới nhớ ra mục đích chính của mình hôm nay. Nàng vùi mặt vào hõm cổ Nghiêm Lâm, hít hà mùi hương quen thuộc trên người nàng, lí nhí hỏi: "Chị thật sự không giận em chứ?"

Bàn tay đang xoa lưng của Nghiêm Lâm khựng lại, rồi nàng đẩy nhẹ người ra để có thể nhìn thẳng vào mắt Phong Nguyệt, giọng đầy nghiêm túc: "A Nguyệt, chị chưa bao giờ giận em. Trước đó chị chỉ giận chính mình vì đã không chăm sóc tốt cho em thôi."

Phong Nguyệt hơi né tránh ánh mắt của Nghiêm Lâm, lầm bầm nhỏ giọng: "Vậy tại sao mấy ngày nay chị đều không... cùng em..."

Nghiêm Lâm sững lại một chút, gần như ngay lập tức hiểu ra ẩn ý trong câu nói dở dang của Phong Nguyệt. Cô nhìn bộ trang phục gợi cảm, đầy dụ hoặc trên người nàng, bấy giờ mới vỡ lẽ dụng ý thực sự của thỏ nhỏ.

Nghiêm Lâm bật cười trầm thấp, ghé sát tai Phong Nguyệt thì thầm: "Chị vốn dĩ xót em vất vả đi công tác cùng chị suốt nửa tháng trời nên mới muốn em nghỉ ngơi, không ngờ A Nguyệt của chúng ta lại không sợ mệt đến thế."

"Em... em không có!" Gương mặt Phong Nguyệt đỏ đến tận mang tai.

Nghiêm Lâm coi như không nghe thấy lời phủ nhận, lại tiếp tục: "Vậy hôm nay chúng ta thử ở đây nhé?" Nói rồi, cô ngậm lấy vành tai đối phương, dùng môi răng nhẹ nhàng gặm nhấm.

"A... hưm... nhột quá, không... không được cắn..." Vành tai là điểm nhạy cảm nhất của Phong Nguyệt, vừa bị Nghiêm Lâm trêu chọc, nàng đã lập tức mềm nhũn như nước trong lòng đối phương.

Nghiêm Lâm nhấc đôi tay đang bủn rủn của nàng vòng qua cổ mình, để đôi chân nàng quấn lấy hông mình rồi dứt khoát bế bổng nàng lên.

"Đợi... đợi chút... Trong hộp... trong hộp vẫn còn thứ nữa..." Phong Nguyệt vừa th* d*c vừa chỉ huy người đi lấy đồ.

Nghiêm Lâm quay lại phía chiếc hộp, thấy một chiếc túi xách màu đen đặt bên trong. Cô một tay bế Phong Nguyệt, tay kia xách chiếc túi rồi sải bước tiến thẳng vào phòng nghỉ.

Vừa vào đến nơi, Nghiêm Lâm đặt nàng xuống giường, ném chiếc túi sang bên cạnh rồi lập tức áp thân hình mình xuống.

Hai người ở trong phòng nghỉ quấn lấy nhau suốt mấy tiếng đồng hồ. Mãi đến tận 9 giờ tối, Nghiêm Lâm với bộ trang phục chỉnh tề mới bế Phong Nguyệt theo kiểu công chúa ra khỏi công ty.

Nghiêm Lâm thần thanh khí sảng ngồi vào ghế lái. Nhìn sang ghế phụ, thấy Phong Nguyệt gần như đã bị mình giày vò đến mức lả đi, cô mỉm cười trấn an rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên trán vợ:

"Bảo bối, chúng ta về nhà... tiếp tục nhé?"

Phong Nguyệt vốn đang nhắm nghiền mắt bỗng run rẩy mở mi ra. Đôi môi sưng đỏ rõ ràng thốt ra một chữ duy nhất:

"Cút!..."

--------------------

[Lời nhắn từ Editor - Chuyên mục xả stress]

Cuối cùng cũng xong! Trả nợ nần xong xuôi 4 chương Phiên Ngoại cho các bạn rồi nhé. Phù!!! Cứ như vừa mới vượt cạn xong vậy đó.

Chương cuối này chính là phiên bản "thanh thủy văn" (trong sáng như nước lọc) từ tác giả cho mấy đoạn 18+ nhé, nên các bạn đừng tìm xôi thịt chi cho mệt, chỉ có rau xanh thôi! =]]

Thật sự là cho đến tận chữ cuối cùng, mình vẫn KHÔNG CẢM NỔI Nghiêm tổng nha! Mỗi lần edit tới đoạn của bạn này là mình phải niệm chú "hoan hỉ, hoan hỉ" dữ lắm mới không gõ nát bàn phím. Cảm ơn trời Phật là tác giả chỉ viết có 4 chương PN thôi, chứ nếu bả mà cao hứng viết tới chục chương chắc mình... bỏ luôn chứ edit gì nổi nữa!

P/S: Hào quang của Ôn tỷ đã cứu rỗi linh hồn mình trong bộ này.

CHÚC MỪNG NĂM MỚI CẢ NHÀ! Mình đi tìm bộ nào hài hước để chữa lành tâm hồn đây!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

Ý kiến của bạn

Gọi 0966739602 Fanpage ninhxuyen3 Zalo 0966739602 Zalo Email bgyendung@yahoo.com