Từ ngoài đồng quay về, Trịnh Tiểu Mãn trực tiếp đi tới bãi đất trống ở hậu viện của xưởng.
Vừa vào viện, liền thấy Lý thợ mộc đang ở đó lắp ráp guồng nước.
Vương thợ mộc trong thôn cũng đang ở bên cạnh giúp đỡ, lão là người được Trịnh Tiểu Mãn tìm tới từ mấy ngày trước, hai thợ mộc làm việc dù sao cũng nhanh hơn một người.
Trịnh Tiểu Mãn nhìn qua, bộ phận bọn họ đang lắp ráp lúc này chắc là phần bánh xe nước.
Hai người làm việc quá mức chú tâm, đến nỗi Trịnh Tiểu Mãn đi vào cũng không phát hiện ra.
Trịnh Tiểu Mãn cũng không lên tiếng, chỉ đứng ở bên cạnh nhìn động tác của hai người.
Một lúc lâu sau, lúc Lý thợ mộc đứng dậy tìm đồ mới phát hiện ra Trịnh Tiểu Mãn đang đứng bên cạnh.
"A, là tiểu thư tới rồi, người tới từ bao giờ vậy?"
Vương thợ mộc nghe thấy tiếng cũng ngẩng đầu lên, lão cười nhìn Trịnh Tiểu Mãn: "Tiểu Mãn nha đầu tới rồi đó hả."
Trịnh Tiểu Mãn mỉm cười chào hỏi hai người: "Lý thúc, guồng nước của chúng ta làm đến đâu rồi?"
Lý thợ mộc cười hì hì nói: "Sắp xong rồi, sắp xong rồi, hôm nay chúng ta có thể lắp ráp xong chiếc guồng nước này rồi, ngày mai chúng ta có thể vận chuyển guồng nước ra bờ sông, cho xuống nước dùng thử."
Trịnh Tiểu Mãn không ngờ ngày mai guồng nước đã có thể xuống nước được rồi, nàng kinh hỉ nói: "Vậy thì tốt quá rồi, mấy ngày nay mọi người chỉ có thể ra bờ sông gánh nước tưới ruộng, nếu guồng nước có thể dùng được thì sẽ đỡ tốn bao nhiêu công sức rồi."
Vương thợ mộc cũng đầy mặt vui mừng, nhà lão cũng có ruộng, nếu chiếc guồng nước này làm xong, đó là chuyện tốt tạo phúc cho cả thôn.
Huống chi chiếc guồng nước này lại là do chính tay mình làm ra, cảm giác đó lại càng không giống bình thường.
Lão nhìn Trịnh Tiểu Mãn, trong mắt đều là sự khen ngợi.
"Vẫn là Tiểu Mãn cháu đầu óc linh hoạt, có thể nghĩ ra thứ đồ tốt như thế này. Chờ đến lúc guồng nước dùng được, người cả thôn đều phải cảm ơn cháu thật tốt đấy."
Trịnh Tiểu Mãn vội vàng xua tay: "Vương thúc, đây không phải ý tưởng của cháu, cháu làm gì có bản lĩnh lớn như vậy."
"Cái này cũng là trước đây cháu xem trong sách thấy người khác làm, lúc này mới nghĩ xem liệu chúng ta có thể làm ra để dùng hay không."
Vương thợ mộc ha ha cười rộ lên: "Dù sao thì những người như bọn ta tuyệt đối không nghĩ ra được cách này đâu, chả trách người ta nói đọc sách là tốt, đọc sách rồi hiểu biết mới nhiều."
"Chờ thằng ranh con nhà ta lớn thêm chút nữa, ta cũng phải đưa nó vào học đường đọc sách mới được."
Lý thợ mộc cũng ở bên cạnh cười hì hì phụ họa: "Chứ còn gì nữa, người đã đọc qua sách với người chưa đọc sách đúng là không giống nhau mà."
Trịnh Tiểu Mãn lại nói thêm mấy câu phiếm với hai người, sau đó không làm phiền bọn họ làm việc nữa.
Đến buổi tối, Lý thợ mộc tìm tới, nói là guồng nước đã làm xong rồi.
Trịnh Tiểu Mãn lập tức dẫn gia gia và phụ thân nàng đi xem chiếc guồng nước mới làm xong, trên đường đi nàng còn giảng giải về tác dụng của guồng nước cho hai người nghe.
Trịnh lão đầu và Trịnh Đại Sơn nghe mà ngẩn cả người, thật sự có thứ đồ có thể tự mình tưới nước cho ruộng sao?
Ba người đi tới phía sau xưởng, liền thấy một cái guồng nước có đường kính khoảng chừng hai mét đang dựng ở đó.
Bởi vì chỉ có hai người bọn họ nên trước tiên làm ra một chiếc nhỏ để thử nghiệm.
Đợi đến khi xác định guồng nước vận hành không có vấn đề gì thì có thể tìm thêm người tới, làm thêm hai chiếc guồng nước lớn nữa.
Trịnh Đại Sơn nhìn món đồ to lớn trước mặt, đưa tay lên sờ sờ: "Tiểu Mãn, đem thứ này thả xuống nước là nó có thể tự mình múc nước lên sao?"
Trịnh Tiểu Mãn gật đầu: "Về nguyên tắc là như vậy ạ, chỉ cần nước sông không ngừng chảy thì guồng nước này có thể liên tục xoay tròn, sau đó dẫn nước từ dưới sông lên."
Trịnh lão đầu cũng kích động tiến về phía guồng nước: "Đứa cháu gái ngoan của ta ơi, thứ này mà dùng được thật thì con đúng là đã làm một việc đại thiện cho thôn chúng ta rồi."
"Nội tổ phụ thân yêu của con ơi, con không có nghĩ nhiều như ngài đâu. Con chỉ là thấy phụ thân mỗi ngày dậy sớm gánh nước tưới ruộng vất vả quá thôi."
Tuy nhiên hiện tại guồng nước vẫn chưa hạ thủy, phải đợi đến ngày mai xuống nước thử xem sao, chỗ nào không hợp lý còn phải tiếp tục điều chỉnh ạ."
Trịnh lão đầu cười an ủi: "Được được, tổ phụ tin tưởng con, guồng nước này nhất định không có vấn đề gì."
Trịnh Đại Sơn nói với phụ thân: "Chuyện này con thấy vẫn nên báo với thôn trưởng một tiếng, ngày mai còn cần người hỗ trợ đưa guồng nước này xuống sông."
Trịnh lão đầu gật đầu: "Được, vậy con đi nói một chút đi, ngày mai chúng ta sẽ kéo guồng nước qua đó."
Lý thợ mộc và Vương thợ mộc lo lắng đứng một bên xoa tay, nghe nói ngày mai sẽ hạ thủy thử guồng nước, trong lòng vừa căng thẳng vừa kích động.
Đêm nay, chắc chắn cả hai vị sẽ mất ngủ rồi.
Phía bên này, Vương Đức Hải nghe Trịnh Đại Sơn mô tả công dụng của guồng nước xong thì kích động vỗ đùi một cái: "Đại Sơn, cái guồng nước mà huynh nói nếu thật sự dùng được thì đúng là chuyện tốt trời ban rồi."
Những ngày này bọn họ ngày nào cũng phải gánh nước tưới ruộng, thân thể quả thực đã không chịu nổi nữa rồi.
Hiện tại mới đầu tháng tám, nếu cứ cố đến lúc thu hoạch vụ thu tháng mười, e rằng đám người bọn họ đều phải lột một tầng da mất.
Trịnh Đại Sơn lên tiếng nhắc nhở trước: "Cái guồng nước này hiện tại vẫn chưa có ai thử nghiệm qua nên không biết thế nào, nếu ngày mai không dùng được thì mọi người cũng đừng thất vọng nhé."
Vương Đức Hải vội vàng xua tay: "Chuyện đó sao có thể chứ, mọi người chẳng phải đều là vì muốn tốt cho cả thôn sao? Cùng lắm thì chúng ta lại tiếp tục gánh nước mỗi ngày như hiện giờ thôi."
Huynh yên tâm đi, người trong thôn chúng ta sẽ không có loại tâm tư đó đâu."
Trịnh Đại Sơn lúc này mới hơi nhẹ lòng, hắn chỉ sợ khuê nữ rõ ràng là muốn làm việc tốt, cuối cùng không thành công thì thôi, lại còn rước lấy oán trách.
Một đêm trôi qua trong sự mong đợi của mọi người. Sáng sớm ngày hôm sau, thôn trưởng đã dẫn theo mấy gã trai tráng trong thôn đến nhà họ Trịnh.
Trịnh Đại Sơn và Trịnh lão đầu cũng đã dậy từ sớm. Một nhóm người đi về phía xưởng, mọi người nhìn thấy guồng nước đều tò mò đưa tay lên sờ thử.
Nhưng chỉ mới chạm vào một hai cái đã bị thôn trưởng ngăn lại: "Được rồi được rồi, từng người tay chân thô kệch, lỡ sờ hỏng thì làm sao?"
"Mau đi thắng xe đi, chúng ta phải chuyển đồ ra bờ sông trước đã."
"Hắc hắc, tuân lệnh, chúng ta đi làm việc ngay đây."
Mọi người cười hì hì đáp lời. Dưới sự chỉ dẫn của Lý thợ mộc, họ khiêng từng bộ phận của guồng nước lên xe bò, vận chuyển ra bờ sông.
Người trong thôn thấy món đồ to lớn này đều tò mò ngẩng đầu nhìn qua.
"Thôn trưởng, xe các người kéo cái gì vậy?"
Bởi vì vẫn chưa biết có dùng được hay không nên Vương Đức Hải hiện tại cũng không muốn nói.
"Hỏi nhiều như vậy làm gì, dù sao cũng không liên quan tới các người, ai việc nấy đi đi."
Chỉ là ông càng không nói gì thì mọi người lại càng tò mò.
Cuối cùng ruộng cũng không tưới nữa, tất cả đều đi theo xe bò ra bờ sông.
Lý thợ mộc bảo mọi người dỡ đồ xuống, lão cùng Vương thợ mộc bắt đầu lắp ráp guồng nước.
Guồng nước sau khi làm xong vừa to vừa nặng, đám thanh niên bên cạnh đều xúm lại giúp một tay.
Đợi đến khi lắp ráp xong xuôi, cả đám cùng nhau khiêng guồng nước thả xuống sông.
Lý thợ mộc làm theo lời Trịnh Tiểu Mãn dặn, lắp đặt guồng nước sao cho vừa ngập hết tấm bản gạt dưới cùng.
"Chỗ này, đúng rồi, ngay chỗ này, cố định guồng nước ở đây."
Guồng nước được đặt xong, mọi người liền lấy dây thừng cố định chắc chắn lại.
Nước sông thuận dòng từ thượng nguồn chảy xuống, guồng nước cũng theo dòng nước chảy qua mà chậm rãi xoay tròn.
"Chuyển động rồi, chuyển động rồi! Kìa, mau nhìn xem, cái món đồ to lớn này tự mình chuyển động rồi kìa!"
Có người nhìn thấy guồng nước tự xoay thì không nhịn được mà kinh hô lên.
Trên mặt Trịnh Đại Sơn và thôn trưởng cũng đầy vẻ mừng rỡ, guồng nước này thực sự có thể tự mình chuyển động sao.
Lý thợ mộc lại chỉ huy mọi người nhanh ch.óng dựng máng nước lên.
Phía dưới máng nước, lão đặt sẵn một cái thùng gỗ, chỉ chờ gàu nước bên trên đổ nước vào máng, rồi theo máng chảy vào thùng.
Chỉ cần nước chảy vào thì chứng tỏ guồng nước này của họ đã thành công rồi.
Đây là hình ảnh guồng nước.